Con Gái Hôn Nhau Đắm Đuối Trên Giường

  -  

Bắt đầu từ đa số ngón chân. Anh vẫn cố gắng. Tôi đang quen dần Tính từ lúc đêm tân hôn. Người ta nói những về cách thức với diễn tả, về hầu hết tò mò mới lạ, như mặt đường vào mê cung muôn vàn kỳ thụ mà lại biết chọn lối nào, biết kiếm tìm chỗ nào, tốt chăng chỉ cần một lối...?

***

Tôi gật đầu đồng ý điều đó tuy thế là 1 trong những sự gật đầu đồng ý đầy hoan hỉ. Vì tôi luôn luôn rùng bản thân lúc anh mơn man ngay tự điểm này. Kể cả bây giờ. Tính từ ngày tía mốt mon năm, ngày cưới của Cửa Hàng chúng tôi cho đến ngày từ bây giờ đang là sáu mon, tôi vẫn cảm thấy rùng bản thân.quý khách đang xem: Cặp bà xã ck tthấp ngực trần hôn nhau bên trên nệm hình ảnh

Những ngón chân tôi nhỏ nhắn, hồng hào, gan cẳng bàn chân tôi mẫn cảm. Mỗi lần môi anh va vào, nó lại rùng lên từng tế bào sau cảm hứng kia cứng mạnh mẽ.

Bạn đang xem: Con gái hôn nhau đắm đuối trên giường

Và lúc đó, tôi vẫn biết cố gắng như thế nào là hòa trộn, dù tóc tôi chưa xoắn vào tóc anh, tay tôi chưa đan vào tay anh, công ty chúng tôi không gắn bó, dù vậy, tôi sẽ vui lòng. Và anh cũng thế.

Bàn chân, điểm nổi bật trước tiên của anh ý, của tình yêu không khi nào gẫy khúc mà nó mở màn tức khắc mạch mở đầu ngay thức thì mạch nlỗi khóa son vào bản nhạc ngân nga du dương với êm ả.


*

Anh đang thôi ko hỏi tôi: "Em yêu thương, em tất cả phù hợp về anh giỏi không?". Vì tôi chẳng rất cần phải nói gì thêm. Chỉ phải tôi hôn lại anh, với bắt nhịp các đặn. Anh sẽ biết tôi toại ý, anh đã từ bỏ hào vì chưng mắt tôi sáng sủa rực lộng lẫy sẽ tạo nên rằng anh là người bọn ông hoàn hảo với béo phì trong cả vào giấc ngủ.

Bình minh chưa chiếu rọi anh đã ngủ dậy với châm dung dịch. Anh luôn luôn hút thuốc bên trên giường ngủ tuy thế ko lúc nào để tôi pnhân hậu muộn vì tàn dung dịch. Tôi thích ngắm anh như vậy, vì chưng trông anh nguim sơ nhỏng một đứa ttốt phệ xác với háu đói.

Tôi làm bếp súp, trộn cafe mang lại anh, nhảy Chopin mang đến anh nghe. Và thế là, tôi chấm dứt xuất sắc đẹp sứ mệnh của một fan vợ gánh vác. Sau Lúc thuộc bữa sáng, công ty chúng tôi đồ gia dụng lộn vui chơi một chút ít rồi giã từ.

"Em yêu thương, đi con đường cẩn thận". Anh theo tôi một quãng rồi chia tay ngơi nghỉ xẻ cha. Tôi nhìn hút ít theo nhẵn anh, vạc hoảng do vì sao bản thân lại sững sờ mang lại cầm cố. Đó là tâm trạng yêu thích tình của một cô bé mười bảy tuổi chứ đọng không phải của một người bầy bà sát ba mươi.

Nhưng tôi yêu thương anh, tôi hiểu rõ điều ấy, một bạn bọn bà yêu thương ông xã không phải là chuyện kỳ lạ, nhưng yêu thương nlỗi biện pháp của tớ, thì kia là vấn đề mà lại không có bất kì ai có thể nào giảng nghĩa.

Hết giờ, tôi ghé ngang công ty bà bầu chồng. Tôi thiết lập biếu bà một không nhiều sâm. Đường phố trôi đi như dòng sông cạn. Tôi sẽ đến nơi phải cho nhanh chóng hơn còn nếu không kẹt xe, tôi sợ sự đông đúc tuy vậy vẫn bắt buộc đứng giữa đám đông ồn ã bát nháo sương xe pháo, những vết bụi và tiếng chửi.

Vây xung quanh tôi không ít gương mặt đàn ông. Họ chưa lúc nào khoan thai tản những điều đó, bắt buộc ít nhiều tín đồ rước tôi làm cho trọng tâm điểm để nhắm nhía, vày tôi trẻ trung tuyệt vì tôi quyến rũ? Nhưng hoài công Để ý đến mang lại mệt mỏi nhọc vị tôi sẽ tra cứu lại cảm xúc an toàn bằng một cái khẩu trang thoáng rộng bịt đi khuôn mặt tôi, che đi cả những lọn tóc xoăn uống lơi lả. Và khi đó, tôi ghi nhớ anh domain authority diết...

"Con đang thấy gì chưa?".

"Thấy gì hả mẹ?". Tôi mải gọt khoai phong tây yêu cầu ko chú ý lời mẹ chồng tôi nói, đến lúc quay ra thấy chị em ông chồng tôi bước đầu cau bao gồm, những nếp nhăn dúm dó, tụ lại, dồn về phía nhân trung.

"Con thấu hiểu bà mẹ mong nói gì rồi đấy, bà bầu bắt buộc một đứa cháu". À ra nuốm. Tôi mỉm cười cợt. "Mẹ chưa hẳn là bạn biết đùa". "Con hiểu". "Các con ko kế hoạch đấy chứ?". "Dạ không". Tôi bắt đầu đỏ mặt. Tôi không quennói sống sượng bất kỳ một vụ việc như thế nào.

***

Tôi về nhà mà lại ko sinh hoạt lại bữa ăn cùng bà mẹ chồng. Tôi cảm giác mệt nhọc. Chồng tôi vừa đi tiếp khách hàng về, anh đón tôi bởi nụ hôn nhiệt liệt. Tôi đáp lại tuy vậy ko rướn mình. "Em bi thương bắt buộc không?". "Dường như thế".

"Nói anh nghe xem nào". "Chút ít nữa nhé, hiện thời em mong mỏi đi tắm". Tôi chạy nhanh khô vào nhà tắm túa áo với quan sát mình vào gương. Ngực tôi Trắng với nở nang. Eo tôi bé nhỏ thả đến cả không khi nào tôi mong mỏi gồm thai. Nhưng nắm vị xúc cảm sung sướng, sao tôi lại Cảm Xúc lo lắng như vậy này.

Tôi ngâm mình trong nhà vệ sinh, hương thơm sữa anh download mang đến tôi ngào ngạt mùi hương hoa hồng thấm đẫm thân tôi. Tôi nhắm xay đôi mắt vã nước lên trên người. Tôi mong muốn tập trung vào một trong những vụ việc, chính là chuyện sinc nsinh hoạt.

Tôi ghi nhớ đám bạn nữ của tôi, phần nhiều chúng tất cả thai trước ngày cưới. Hoặc nhì, cha tháng sau vẫn có tin vui. Tôi vẫn đồng ý cho đó là cthị xã thông thường. Nhưng sao cùng với tôi, tôi lại thấy cực kì xa lạ? Tôi đề nghị cảm ơn chị em ông xã tuyệt là ân oán trách bà, đang đẩy tôi vào số đông cân nhắc khốn thuộc này? Tôi mịt mùng không lối thoát hiểm. Tôi vùng lên quấn khlấn sâu vào người với bước ra. Anh sẽ đợi tôi trên giường.


*

"Chúng bản thân nói chuyện nhé". "Anh đồng ý!". Anh luôn luôn tận tâm hưởng trọn ứng rất nhiều kiến nghị của tôi, trước đó với hiện giờ cũng thế. Nhưng xem ra anh thật chủ quan, cđọng nhìn phong thái điềm đạm của anh thì biết.Sự chủ quan của anh ấy khiến cho tôi hoảng sợ. Tôi đứng trân trân chú ý anh, ngờ ngạc, khiến anh kéo tôi trẻ khỏe vào lòng.

"Thôi nào cô bé nhỏ, hãy nói cho anh nghe em đề nghị gì". "Một người con...". "Sao cơ, một tí nhau à?". Anh hơi sững sờ. Tôi gật đầu: "Vâng, mẹ anh muốn thế".

Anh nằm gối đầu lên đùi tôi. Chúng tôi triền miên theo loại nghĩ suy vô tận. Tay anh áp vào má tôi dịu dàng êm ả, tương đối nóng lan ra khiến tôi ngây chết giả. "Anh sẽ cho là em không hy vọng, còn với anh, kia là vấn đề mong ước tuyệt nhất của anh. Anh mong chúng bản thân gồm thiệt nhiều nhỏ, bọn chúng đã hệt như em". "Giống cả anh nữa chứ". "À, tất nhiên, mà lại em đang uống dung dịch nhưng mà, đề xuất không". "Không!". Tôi rộng chồm bạn. "Em không hề".

"Anh có nhìn thấy số đông viên thuốc color hồng trong ngăn uống kéo của em. Nhưng anh không hỏi. Anh mong muốn coi xinh đẹp như một thiếu phụ cho đến khi nào em chán thì thôi. Và anh không thích em đau".

Thì ra anh đang nhầm lẫn phần đông viên thuốc trị dịch viêm xoang mũi mãn tính của tớ cùng với rất nhiều viên dung dịch tách thai. E rằng sự tế nhị thái thừa của anh ý vẫn phá vỡ đi không hề ít quy ước giữa chúng tôi là nỗ lực gọi nhau cho từng chân tơ kẽ tóc.

Và nạm là, tôi cùng với anh sẽ tất cả một đêm tuyệt đối với mọi người trong nhà nữa.

Nhưng vào cuối tháng tôi vẫn đề nghị đi cài băng dọn dẹp. Chưa khi nào điều đó so với tôi lại trở yêu cầu tồi tàn cầm. Vào thời điểm đó người mẹ ông chồng tôi bắt đầu thúc giục: "Con xem chũm như thế nào đi chứ đọng. Mẹ thấy gồm chiếc gì đấy ko ổn".

Thà rằng bà nói trực tiếp ra là cô bắt buộc đi bệnh viện khám xét gắng như thế nào, chứ đọng tín đồ nhỏ xíu như cô, nghi ngại lắm. Con trai tôi cao to lớn mạnh mẽ với rắn rỏi gắng kia. Làm sao rất có thể. Hay anh chị mê mải tìm chi phí đề xuất trì hoãn?... Tôi phát âm được một trăm tỷ lệ ý nghĩ của bà, phía sau cái dằn mạnh dạn ống nghe điện thoại cảm ứng thông minh đơn lẻ bên tai tôi trong một đêm mùa ướp lạnh lẽo.

Thà rằng bà ta nói, tôi gồm vấn đề, bao gồm lúc tôi lại mừng không những thế. "Trường hợp thi thoảng muộn vẫn xẩy ra phổ cập làm việc Việt Nam cũng tương tự trên thế giới. Tuy nhiên, chị đã đến em một cái định kỳ đặc trưng, điều này cần sự hợp tác của ck em. Nếu ko hiệu quả, em nên khích lệ ông chồng em cho dịch viện".

Xem thêm: Hành Trình Nhan Sắc Của Địch Lệ Nhiệt Ba Lúc Nhỏ, Địch Lệ Nhiệt Ba Tự Nhận Hồi Nhỏ Kém Xinh

Anh của tôi nên mang đến bệnh viện ư? Cứ nlỗi nghịch. Niềm từ bỏ hào lớn số 1 của anh ý, tôi thừa biết, chưa phải là loại bằng phó TS mà lại là trường đoản cú nhỏ nhắn cho giờ anh chưa bao giờ cần vào khám đa khoa.Khốn khổ dòng thân tôi. Lúc tôi bắt buộc gánh thêm cả nỗi băn khoăn lo lắng mang đến ông chồng mình.

Bữa buổi tối kéo dài thêm hơn vì tôi cố ý trì hoãn. Tôi quan tiền cạnh bên anh một cách kín đáo. Tôi chú ý hai tay của anh, nó rất rắn chắc. Anh vẫn cùng đa số phân tử cơm ở đầu cuối.Tôi chú ý bờ vai anh. Phía trên là cổ, cổ của anh ý gợi cảm hơn khi nào do tôi thường hôn lên kia. Phía trên nữa là cằm, là môi, là mắt, là tất cả các gì thương mến của cuộc đời tôi, là hơi thsinh sống, là tiết giết mổ, là giờ rung của nhịp đập trái tlặng tôi, là niềm hoan hỉ say mê đắm mát, là mức độ sinh sống bền bỉ, là mạch nước ngầm tưới tắm rửa thân xác tôi vào cuồng vọng mong ước.

Nhưng, lẽ làm sao, chỉ mang lại vắt thôi. Không gì hơn. Như một phân tử mầm kiêu hãnh tràn căng sinh khí mà lại thiết yếu nảy nở phôi tnhị thành quả đó chín?


*

Ngày lúc này, tôi vẫn biết cố nào là việc vò xé.

Tôi ra quyết định không nói gì không còn. Tôi im re, lì lợm với thiết yếu tôi, chứ chưa hẳn là với anh. Anh, đối với tôi vĩnh viễn là toàn bích. Và thay là, tôi táy máy tìm kiếm tờ giấy bao gồm ghi ngày lịch đặc biệt quan trọng của bà BS già cùng xé vụn nó đi một giải pháp không thương tiếc.

Lịch của Shop chúng tôi là sáng sủa, trưa, chiều, về tối, đêm, bất kể thời gian làm sao mà chúng tôi mong mỏi. Giấc mơ về phần nhiều đứa ttốt trlàm việc nên chảy tành mục nát. Tôi ráo hohình ảnh với bất cần cùng với chúng. Tôi tiến mang đến gần anh, thì thào: "Hôn em đi". Và anh bế tôi lên, xoay tròn. Nhưng tôi lúc ấy vì quá cuồng nhiệt đề xuất dường như không thấy được đều giọt nước mắt của anh ý lăn uống xuống và đã được anh vệ sinh đi siêu gấp.

"Em không nhận thấy buộc phải ko cô bé bỏng, cơ mà anh dường như không kìm chế được. bởi anh thương thơm em, yêu thương em đến hơn cả tôn thờ. Em gồm thấy anh vẫn hôn em nồng dịu nỗ lực như thế nào không? Vì khuôn mặt em ngây thơ hiền khô thừa, đôi môi em tđắm say lam run rẩy quá. Em chẳng biết được những gì, em không biết nỗi tủi nhục vẫn nhăm nhe cắm xé trọng tâm hồn anh, người chồng tội nghiệp của em.

Anh đang đi tới cơ sở y tế ngay sau khoản thời gian phạt chỉ ra sự lầm lẫn của chính bản thân mình về hầu như viên dung dịch của em. Xin lỗi, anh cho khám đa khoa cùng với tâm thế của một fan đàn ông với trong bản thân đầy kiêu hãnh với ý thức khẳng định mình chđọng chưa hẳn hoang mang và sợ hãi, hãi sợ Lúc kiểm soát một vụ việc đang xâu xé, nghi ngờ trong tâm. Nhưng, anh đang không thắng cuộc.

Em yêu, anh bất lực với vô vọng dường như thế nào, Khi nên nói cùng với em rằng, sẽ tương đối khó khăn để mang lại cho em một đứa con dễ thương với lý tưởng nlỗi em. Hãy sỉ vả và ép nát anh đi, nếu như điều đó tạo nên em tkhô hanh thản. Anh vẫn ra đi một thời hạn. Cô nhỏ bé, em hãy tĩnh trọng tâm, em cần được quan tâm đến cùng kế tiếp, chị em anh vẫn vắt anh khiến cho em tất cả gần như điều em mong mỏi...".

Tôi cố kỉnh chặt rước tay bà bầu ông chồng tôi, thắt lòng vì chưng giờ tru tréo của bà. Tôi sợ hãi bà đang đập đầu vào tường, giống như tôi khi dấn lá thỏng này vào phòng ngủ trống trơn tuột thiếu hụt toàn bộ hầu như cỗ quần áo với hương thơm mồ hôi của anh, các cái cà vạt, đều bức tranh anh vẽ, đa số sách, hầu như vlàm việc, hầu hết bông cúc White anh cài đặt đến tôi... Đáp lại tôi là gì là gì. Chỉ là câm yên ổn. Anh rũ sạch mát cơ mà đi. Anh phũ pmặt hàng bỏ mặc tôi u mê và hoảng loạn.

Khu vườn này cỏ sẽ mọc ngang mắt cá chân, không anh, nó đã trsinh sống đề nghị hoang dại. Tôi thả chân è vào không gian đuối giá buốt cùng không khô ráo. Đêm làm sao cũng vậy, trước khi đi ngủ, tôi ngồi ủ rũ trong láng về tối, giữa cây xanh xanh tươi. Tôi gặm môi thật chặt đến ứa huyết, cho thời gian nhảy khóc bởi trường đoản cú làm bản thân nhức, rồi thảng thốt. Vì tôi hại bản thân không kiểm soát điều hành nổi, bản thân đã thét gào, điên dại, đang lẩn thẩn xuẩn có tác dụng những điều không dừng lại ở đó.

Chưa khi nào, tôi yêu cầu mang đến vậy, đa số viên dung dịch ngủ, cho dù chúng đã mang đến mang lại tôi giấc mơ gớm hoàng về mọi đứa ttốt. Những đứa tthấp è truồng với tàn ác hò la nối đuôi nhau kéo anh thoát ra khỏi vòng tay tôi. Tôi chỉ bao gồm một kiếp fan, tôi ao ước sống cho anh và anh cũng vậy, tôi không thích sống thêm vào cho ai, bất kỳ ai không giống nữa... Đêm loang thêm rất nhiều nỗi bi thương.

Ngày nào tôi cũng điện thoại tư vấn năng lượng điện cho anh, mặc dù chỉ để nghe câu: "Thuê bao quý khách hàng vừa Gọi hiện tại không liên lạc được...", tới mức tôi nghiền các giọng nói của tín đồ đàn bà không quen ấy, nhỏng một hội chứng.


*

Sếp của tôi là 1 bạn đàn ông Nước Hàn nhạy cảm. Anh ta đã nhận được ra điều gì đó bất ổn trường đoản cú phía tôi, một nhân viên cấp dưới vốn mẫn cán với linch hoạt. "Chiều ni không còn giờ đồng hồ làm cho, em làm việc lại nhé. Tôi muốn chạm chán em một chút".

Tôi cchờ khía cạnh, cúi đầu. Tôi đang rhình ảnh, khôn xiết rảnh, tôi chuẩn bị sẵn sàng đón ngóng đông đảo oán trách và phỉ nhổ của người nào đó nhằm khỏa bao phủ đi phần đông ưu tư ck hóa học về anh, về sự thiếu hụt. Nhưng sau cùng, sếp dường như không làm những gì tôi cả. Sếp hỏi tôi: "Em gồm rảnh không? Tôi đề xuất sự giúp đỡ của em". "Về điều gì? Thưa sếp?". "Tôi biết, em là fan phụ nữ tâm lý, em hãy đến yên ủi bà xã tôi giúp tôi...". "Nhưng điều gì đang xẩy ra với cô ấy?". "Cô ấy mắc ung thư, tôi ao ước cô ấy niềm hạnh phúc mang lại chừng làm sao có thể".

"Anh yêu, em đã nhận được lời mang đến đơn vị sếp. Em đang gặp vợ của anh ấy ta, kia là một trong những cô nàng toàn nước dễ thương, cô ấy kém em tía tuổi, nhưng cô ấy sắp chết. Em đang nuốm tay cô ấy, và chỉ biết khóc.

Em khóc không những bởi thương xót cho một cuộc đời bất hạnh, nhưng mà em khóc Lúc chú ý lên gương mặt đẫm lệ của sếp, anh ta đứng bên cửa sổ, bạn run lên từng chặp.

Em sững sờ trước hình hình họa ấy. Em lưu giữ về đông đảo giọt nước mắt của anh ý. lúc những người dân lũ ông khóc, là khi sức Chịu đựng đựng của họ sẽ quá vượt ngưỡng, bao gồm đề xuất cố kỉnh ko anh?

Lúc ra về, em quay đầu lại vẫn thấy bọn họ ôm nhau. Vì có thể, ko lâu nữa, một trong những nhị người sẽ ra đi vĩnh viễn. Đấy là việc mất. Mất. Một định nghĩa khủng khiếp nhất. Vì nó đó là chảy biến hóa, là vĩnh viễn bay, là cào cấu cắn xé cả trái đất mênh mông bao la này cũng quan yếu nhận thấy, chũm cầm và va chạm cái ta đề xuất.

Anh gồm dám xác định thuộc em rằng anh đã niềm hạnh phúc cùng vẫn có thể sinh sống được Khi rời khỏi em mà đi? Nếu ko, vì sao anh ko trở về. lúc họ còn có nhau nhiều lắm, nhiều hơn thế bao người không giống...?".

Một tương tác tin nhắn còn sót lại của anh ý đã hỗ trợ tôi, nhỏng một sự cứu vớt rỗi cuối cùng. Tôi vẫn tin yêu với hi vọng nhường nhịn như thế nào, tại 1 phương thơm ttránh như thế nào đó, anh đã nhận được.

Mùa đông đã đi vào, xám phun với u ám bởi vì đầy đủ bọng mây căng mọng bên trên ttránh chỉ chực nứt toác thành gần như cơn giông tố. Chiều đổ sập xuống khiến cho phần đông fan gấp vã ra về. Còn tôi nấn ná mãi khu vực hiên chạy trống vắng, dưới mái hiên màu nâu xám, co ro, nghe giờ đồng hồ chlặng sẻ líu ríu sau vòm cây cối ngắt.

Và thiệt bất ngờ, tôi thấy sếp đứng lân cận tôi từ lúc nào, tuy thế chúng tôi lừng khừng nói gì hơn. Vì nỗi nhức, nhiều lúc chỉ để nhưng lắng đọng.

***

Ngày trôi đi, lặng lẽ âm thầm theo phần lớn bước chân bạn.

Tôi luồn cửa ngõ sau nhằm vào trong nhà, nơi vườn sẽ lâu thiếu vắng bàn chân anh. Sau sống lưng tôi lan ra một làn sương vơi màu sắc lam nhạt vấn vít từ phía hàng rào giăng đầy dây thnghiền gai cùng huê hồng tè muội. Ttránh se rét, tôi bỗng nhiên nhận ra mình đã nhằm quên áo khoác bên ngoài ngơi nghỉ đơn vị.

Tôi thèm một ly sữa lạnh. Nhưng tôi không thể làm được gì rộng, vì sự run rẩy đã thấm dần dần, âm thầm dần dần thân tôi, trí tuệ tôi, tâm hồn tôi. Nó khiếp vía tới mức tôi phải nhờ sống lưng vào tường, chùi khăn uống quàng cổ lên mồm nhằm tách cơn ho đang giằng xé địa điểm trong cổ họng. Nỗi đơn độc, đối với tôi từ bây giờ, chưa lúc nào lại kinh hãi hơn cả cái chết.


*

Nhưng kìa, vào láng tối của căn phòng, ai kia đang Call thương hiệu tôi. Và không kìm chế nổi, tôi quay đầu lại, tôi bắt gặp bóng hình anh in thành một khối hận black sẫm trên tường.

Tôi còn chưa kịp ngồi sụp xuống thì anh sẽ chạy cho, ghì xiết mang tôi trong vòng tay anh, áp tay tôi lên má anh, cho dù hồ hết ngón tay tôi bây giờ nóng bức với không ẩm mốc, nhỏng ngày đông, nlỗi con đường gân của lá, nhỏng một sự vô vọng...

Xem thêm: Rd Là Viết Tắt Của Từ Gì ? Chức Năng, Phân Loại Và Mô Tả Công Việc

"Anh vẫn về trên đây...". Tôi chú ý hồ hết giọt nước mắt của chính bản thân mình rơi xuống vai anh. Tôi không tin tưởng nổi, cho tận khohình họa khắc sau cùng này tôi đang tìm kiếm lại được anh, tín đồ đàn ông của cuộc sống tôi. Qua ô cửa sổ loang ánh trăng non, hầu hết cơn gió lùa qua chấn tuy nhiên làm cho âm hưởng nhỏng mưa, u uẩn với thao thiết.